XtGem Forum catalog
truyen teen, truyen tieu thuyetĐọc Truyện Teen Online, Truyện Tình Yêu, ĐọcTruyện Teen
truyen teen, truyen tieu thuyetTổng hợp game hay cho điện thoại di động
 Đọc truyện online , truyện teen, Truyện Tiểu thuyết
Đọc Truyện Teen Online, TruyệnTiểu Thuyết
HOMECLIP SEXYCHAT
Các bạn đang truy cập vàonhocyeutruyen.. wap.shwapsiteĐọc truyện teen haytổng hợptiểu thuyết hayvà nhiềutruyện haykhác,hãy lưu lại vàgiới thiệu cho bạn bè nhé!!!
để tham gia chat!

var _gaq = _gaq || []; _gaq.push(['_setAccount', 'UA-37234828-2']); _gaq.push(['_trackPageview']); (function() { var ga = document.createElement('script'); ga.type = 'text/javascript'; ga.async = true; ga.src = ('https:' == document.location.protocol ? 'https://ssl' : 'http://www') + '.google-analytics.com/ga.js'; var s = document.getElementsByTagName('script')[0]; s.parentNode.insertBefore(ga, s); })();

PAGE:
Chap 5: Cô nàng gia sư.
Tối nay, tôi chọn cho mình 1 bộ quàn áo vừa vặn, áo thun tinh nghịch + Quần kaki mốt nhưng k quá cầu kì, cột tóc lên gọn gàng rồi mang 1 số sách vở cần thiết cùng 1 hộp bánh( dụ dỗ trẻ con mà). Rồi tôi chạy qua p` TV thấy nó đang sửa soạn, tôi cũng phụ nó 1 tay. R` tôi gọi cho bác tài xế nhờ bác đến chở đi.
Sau 20’thì chúng tôi cũng xong, chạy xuống nhà thì thấy bác tài xế đã chờ ở đó từ bao h. Chúng tôi nhanh chóng ngồi lên xe và lên dg`. Xe dừng ở 1 quán cafe rộng rãi, thấy cũng đc nên tôi yên tâm đến nơi làm việc. Xe dừng trc’1 ngôi nhà cao lớn, còn hơn cả ngôi nhà mà tôi đag ở. Nhìn cái bít ngay là nhà của ng giàu mà. Thấy tôi cô chủ nhà liền chạy ra, nắm tay tôi r` bảo
- Cháu là LA phải k- Cô nhìn tôi
- Vâng ạ.
- Ừ, cô là mẹ của bé My, cô nhờ cháu dạy dỗ con gái hộ cô.
- Vâng ạ.
- Ừ, mời cháu vào nhà.
Tôi theo cô tham quan ngôi nhà rộng lớn r` đến p` của bé My. Cô nói:
- My ơi, ra chào cô đi con
- Dạ, con chào cô
- Hì , cô ơi cháu chỏ đáng tuổi làm chị pé My thôi ạ- Tôi ngượng ngùng
- Ừ, sao cũng đc.
- Nhà cô bận lắm sớm tối tất baajk ai lo chuyện học hành của bé My cả, tất cả nhờ vào cháu hết nhá.
- Dạ, vâng ạ, nhưng cháu có nghe nói là cô còn 1 ng con trai nữa mà sao k nhờ anh ấy ạ?- Tôi hỏi.
- Ừ, đúng là cô có 1 ng con trai, nhưng cô k muố xen vào chuyện của nó. Mà thôi, hôm nay cô làm quen với pé My đi, r` nai dạy nó cũng đc.
- Dạ vâng ạ.
Nói r` cô đi xuống nhà, để tôi ở lại với pé My, 2 chúng tôi mới gặp nhau mà có vẻ như thân lắm. Ở bên con pé tôi cảm thấy rất vui nên cười suốt thôi. Tôi nghe pé kể:
- Em có 1 anh trai, anh 2 thương em lắm, em muốn j anh ấy cũng chiều hết, em học lớp 3 oy mà chưa bị anh ấy mắng hay đánh lần nào cả. Mà anh ấy đẹp trai lắm, chị mà nhìn chắc mê lun á.
- Hì hì – Tôi cười- À mà anh em học lớp mấy r`
- Dạ lớp 11 ạ.
- Ừ vậy là hơn chị 1 tuổi. Mà thôi, cũng muộn r` chị về đây, hẹn tối mai gặp em nhé.
Tôi nói r` bước xuống nhà, chào cô chú r` ra về. Đợi mãi vẫn chưa thấy ai đến đón, tôi thấy sốt ruột. Đứng chờ 1 lát thấy có 1 chiếc xe ô tô tới và dừng ngay trc’ chỗ tôi đag đứng. Thấy tôi, hắn ta quát:
- Cô là ai mà vào nhà tôi.
Tôi ngước lên nhìn thì lại là tên NO1 đáng ghét.
- Lại là anh à, tôi làm gia sư cho pé My, k bít kíp trc’ tôi làm sao mà xui thế này đây.
Mà anh là ai mà nói đây là nhà anh?
Thấy hắn ta có vẻ ngạc nhiên lắm, tôi chẳng nói j mặt vẫn lạnh như băng. Tôi bỏ về nhà mặc anh ta vẫn ngơ ngác. Về nhà thấy TV đã ở nhà r` tôi hỏi:
- Bác tài xế đâu r`?
- Bác ấy ốm r`, em cũng đi bộ về mà.
Tôi bỏ lên p`, đóng cửa lại. TV chạy theo tôi, thấy tôi lạ nó gõ cửa:
- Chị LA ơi. Chị có sao k?
- Tao k sao , mày để tao yên đi- Bực quá, tôi quát.
R` tôi mang sách vở ra học, mệt quá ngủ lúc nào cũng chẳng hay.
- Post by : YeuTruyen.Mobi
Chap 6 : Ngày thứ 2 đến trg`
Sáng hôn sau, tôi tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên giường, chắc TV đã vào p` và đỡ tôi lên giường ngủ ( khổ thân con pé)
Tôi chuẩn bị sẵn sàng, đầu tóc, áo quần, sách vở, xuống nhà ăn sáng, thấy có đồ ăn đĩa trứng ốp la, tôi lao vào ăn ngay. Thấy tôi thế TV chạy lại:
- Ngon k?
- Bình thường- Tôi lạnh lùng đáp
- Thế trả lại đây- Nó giựt đĩa của tôi.
- Ko cho- Tôi giằng lại.
Ăn xong tôi và TV ra cổng thì cô Kiều bước tới đưa cho chúng tôi mỗi ng 1 cái hộp.
- Của dì cho 2 cháu đây, nâng cấp lại mấy cái máy của tụi cháu đi.
Tôi mở ra thì đó là 1 chiếc Iphone, 2 chúng tôi tró mắt ra nhìn, k bít cô Kiều làm j nữa.
- Thế 2 đứa có định đi học k đây
- Dạ , có chứ- Chúng tôi giật mình và nhảy tót lên xe.
Đến lớp, thấy cả trg nhốn nháo, nhất là khi thấy chúng tôi họ lại càng trầm trồ. Tôi k hiểu chuyện j liền tìm nhỏ Lan hỏi?
- Ê, có chuyện j thế?
- Có chuyện j đâu, trg` chuẩn bị xét lại các NO thôi mà.
- TRời ạ, có thế mà cũng xì xào.
- Nghe nói 2 bà cũng nằm trong top đc xét đó.
- Eo, có thế nữa hả, mà đưa bọn tui vào làm j, k tới lượt đâu.
- Biết đâu đc, nghe nói ngày mai là có kết quả đó.
- Mặc kệ, k quan tâm.
Tôi bỏ về p` và k ngờ lại gặp ngay thằng cha Gia Kiệt.
- Haizz, khổ gê đi đâu cũng gặp- Nói r` tôi bỏ về p` nhưng chưa kịp bước thì.
- Ê, gia sư, cô đi đâu thế.
- Cái j? Ai cho anh gọi tôi là gia sư hả?
- Ờ thì cô k fai? Là gia sư nhà tôi sao- Hắn ta nói, mặt đỏ ửng.
- Tôi chỉ làm gia sư cho pé My thôi, k liên quan j đến anh hết- Tôi chu mỏ
- Có liên quan chứ, tôi là anh của pé My mà.
- What? Cái j? Anh á? Người anh mà pé My nói là anh sao?
- Xem ra cô thiếu hiểu biết nhỉ
Tôi lườm anh ta 1 cái r` bỏ về p`. trg lớp cũng như ở ngoài, ở đâu cũng bàn tán xôn xao về chuyện xét lại NO hết. Tôi bực mình rút Iphone xem. Bỗng nhiên, Gia Kiệt đi ngang qua, thấy thế tôi liền cất ngay nó vào cặp, k ngờ hắn thấy đc (nhưng k thấy đc nó là Iphone) liền mỉa mai:
- Úi chà, cô mà cũng có đt sao, mà cái loại quê mùa như cô thì liệu có bít xài k đấy. Thế cô có bít loại xịn nhất bấy h là j k?
- Iphone trắng r` đến Iphone đen, mà ai bảo anh tôi là nhà quê chứ- Tôi lạnh lùng.
- Cô cũng bít cơ à, thế thì nhìn đây.
Hắn ta dơ chiếc Iphone đen rõ xịn trc’ mặt tôi.
- Chỉ thế thôi sao – Tôi nhếch mép.
- Chứ cô nghĩ sao, cô có đc nó chưa mà bảo.
- Thế sao anh k xài Iphone trắng.- Tôi hỏi
- Cô nghĩ sao thế, loại đó đắt lắm, mà sao cô lại hỏi thế- Hắn hét toáng lên làm mọi ng chú ý vào tôi.
- Vậy thì nhìn đây.
Tôi dơ chiếc Iphone trắng của mình ra. Trông hắn lúc đó thật nực cười, mắt chữ a miệng chữ o. Mặt bắt đầu đỏ dần vì xấu hổ. Mọi ng bàn tán xôn xao
- Từ nay khi chưa bít trc’ điều j thì hãy im mồm đi, đừng để mấy chuyện tương tự như thế này xảy ra nhá, tôi thấy xấu hổ thay anh đó- Tôi lạnh lùng nói r` bước ra ngoài. Tôi bị bao nhiêu ánh mắt sát thủ như chém vào ng, tôi bít họ k thể làm j tôi vì tôi đang ở trong top xét NO
- Grrrrrr, cô cứ đợi đấy, tôi sẽ trả móm thù này- Vừa nói hắn ta vừa đập bàn 1 cái bộp rõ to r` ôm tay:
- Ui za, đâu quá.
- Ê, anh sao đó- Tiếng NO2 Gia Hoàng
- Tức quá, tao phải trả thù thôi.
- Sao, có chuyện j?
- Tao bị con nhỏ LA cho 1 vố, xấu hổ chết đi đc.
- Hì, tùy anh thôi, thích làm j thì làm nhưng mà cẩn thận đấy, cô ta là quán quân karate nhiều năm r` đó
- Hả? sao mày biết đc?
- Ừ thì con em nó ngồi cạnh em, nó bảo thế.
- Ừ- Dù ừ ngưng hắn ta vẫn còn ngạc nhiên lắm.
Phải chơi cô ta 1 vố thật đau mới đc, vừa nói hắn ta vừa ra sau rg`, tình cờ nghe đc cuộc trò chuyện của LA va NLan.
- Tôi mất ba mẹ ừ nhỏ, sống vời dì và em họ TV á, nhà tôi ở dưới quê, ……………...
Hắn ta đứng bên và nghe tất cả. Anh bỏ đi khi cuộc trò chuyện vừa kết thúc.
- Ha ha LA ơi là LA cô sẽ bít tay tôi.
Chap 7: Trả đũa.
Trên đg` về tôi rút chiếc Iphone của mình ra nghe nhạc. Tất cả các bài hát tôi thích đều có trong này. Dì chu đáo thật. Tôi cũng k ngờ ràng dì tôi lại giàu thế đến Iphone mà dì cũng mua đc. Về đến nhà, tôi kể chuyện sáng nay ra cho TV nghe. Nghe xong 2 chị em ôm bụng cười 1 trận đã đời
Tối hôm đó, tôi đến nhà pé My dạy học, k thấy hắn ở nhà, tôi cảm thấy thật thoải mái. Thế rồi cả buổi tối, tôi và pé My cứ quấn quýt bên nhau vừa chơi vừa học thậ vui. K hiểu sao mỗi lúc ở bên pé My tôi lại vui và cười nhiều đến thế.
Đến hết buổi tối, tôi bước về mà lòng đầy nuối tiếc, vẫn muốn ở lại đây. Đững trc’ cổng nhà, gió thổi mạnh làm tôi cảm thấy lạnh vì cứ nghĩ ngồi ô tô nên tôi k mặc thêm áo lạnh. Tôi run cầm cập chờ ng đến đón.
- Ê, gia sư, cô lạnh à?- Hắn ta nhìn tôi hỏi.
- Ừ, lạnh thì sao- Tôi lạnh lùng đáp.
- Thì đúng với bản mặt của cô chứ sao, ha ha
Nhìn hắn ta cười đến phát ghét, nhưng vì lạnh lắm nên tôi chẳng làm đc j. Bỗng nhiên tôi cảm thấy ấm ấm, nhìn lại thì thấy hắn ta đang ôm tôi. Giật thót mình quay lại tát anh ta 1 cái:
- Anh làm cái quái j đấy- Tôi trừng mắt
- Tôi có làm j đâu, thấy cô lạnh nên tôi ôm cô thôi mà hehe- hắn ta vừa ôm má vừa nói.
-Anh..
Nói r` tôi địnhh tát anh ta thêm cái nữa nhưng bị anh ta cản lại. r` 1 đống nc’ từ đâu đổ ào vào người tôi.
- Áaaaaaaaaaaaaaaaaa- Tôi hét lên.
- Haha, gia sư ơi là gia sư cô thấy lạnh k hả, lại đây tôi ôm thêm cái nữa.
Nói r` hắn bỏ vô nhà để lại tôi đang dở khóc dở cười. Cũng may vừa lúc đó bác tài vừa đến chở tôi về. Đến nhà tôi chạy ngay lên p` làm TV chưa kịp hỏi chuyện. Vì đag lạnh còn gặp nc’ nên tôi có vẻ bị cảm.
- Hắt xiffiiiiiiiiii….
- Chị bị cảm r` đấy, thuốc nè chị uống đi. Nói r` nó đưa tôi 2 viên thuốc. Tôi bỏ hết vào miệng r` nuốt.
- K bít số phận chị em ta ngày mai sẽ ra sao đây nhỉ?
- Chịu- nó r` tôi bỏ về p`.
Hôm sau, thứ 7 tôi k cần phải đến nhà hắn để làm gia sư nữa. Đến trg`, tôi cảm thấy mệt, nhưng cũng cố gắng đến vì k muồn bỏ 1 buổi học nào(Hs Giỏi mà lị ). Thấy chúng tôi, cả trg` bàn tán xôn xao. Gặp nhỏ Lan, tôi chưa kịp hỏi thì nó đã lên tiếng:
- Bà bít tin j chưa, chúc mừng pà nhá, NO1 năm nay chính là pà đó. NO2 là TV, NO3 là Khánh Phương bị tụt hạng.- Nó nói luôn 1 tràng, hớn hở đến phát ghét.
- Thật sao?- Tôi xụt xịt
- Này, bà làm sao đó- Nó hỏi.
- Cảm nhẹ thôi mà, phải đến gặp thầy HT hỏi cho rõ đã. – Nói r` tôi kéo nó đi.
Thông tin có vẻ rất nhanh, đi đến đâu, ai cũng bàn tán xôn xao, họ cũng nhìn tôi bằng ánh mắt ghen tị. Khi đi qua 1 khoảng đất trống, tôi tình cờ nghe đc những lời chói tai(k phải là tình cờ mà họ cố tình nói to để tôi nghe thấy).
- Haizz, phải công nhận, ng có sự dạy dỗ của bố mẹ và ng k có # hẳn nhỉ 1 trời 1 vực nhỉ.
- Ukm, đúng á, thật khổ thân cho những ai k có bố mẹ kề bên như mình, họ chắc cũng k tử tế j đâu nhỉ.
Tôi giật thót mình, 2 tiếng “bố mẹ” đối với tôi đã quá xa vời rồi. Bị đụng chạm vào nỗi đau của mình, tôi giận dữ quát lớn mặc kệ ng bạn đag đứng bên:
- Mấy ng nói cái j đấy hả?- Tôi trừng mắt trông đến phát sợ, bọn họ có vẻ sợ nhưng vẫn nói:
- Ôi NO1 của chúng ta đây mà, mà cô làm j ở đây, tôi có nói j đến cô đâu, tôi chỉ xót thương cho nhưng ng k có bố mẹ thôi mà.- Nó biện minh.
- Xót thương này…- Nói r` tôi tát hắn 1 phát r` xông vào đập cho bọn chúng 1 trận tơi bời. Nhìn cảnh bon nó co giò, chạy lẹ, cả tôi và nhỏ Lan k thể nhìn cười đc. Tôi lại tiếp tục đến p` thầy HT, tôi lại tình cờ nghe đc(lần này là tình cờ thật) những tiếng thủ thỉ nhỏ của 1 nhóm hs( tai thính gê)
- Ê mày, tao nghe nói NO1 LA k có bố mẹ thì phải- HS1
- Chắc k đó, mà mày nghe tin đó ở đâu? – HS2
- Thì bọn bạn tao nó bảo NO1 Gia Kiệt bảo nó thế mà. Mà LA cũng gớm thật, cho bọn chúng 1 trận tơi bời, te tua – HS1
- Vậy sao……..
Nghe tới đó, tôi đã giận sục sôi, xồng xộc chạy đi bỏ mặc bạn mình.
- Ấy, chạy đi đâu đó, đợi với- Lan hét.
- Tìm hắn- Tôi đáp.
Vừa nói xong thì thấy hắn ngay trc mắt, tôi xông vào tát hắn ta 1 phát rõ đau giữa đám đông.
- Cô…cô…làm cái trò j đấy- Hắn hỏi.
- Câu đấy phải để tôi hỏi mới đúng, anh làm cái trò j đấy?- Tôi trừng mắt.
- À, chuyện đó hả. Hì có j đâu mà cô em nóng thế.- Nói r` hắn đưa tay vuốt tóc tôi. Tôi lại dơ tay ra định tát cái nữa thì hắn ta cản lại:
- Cô…làm j đấy- Mặt hắn ta có vẻ giận dữ thật
- Cô nhìn lại mình đi, dù cô có tát đc tôi thì cô cũng k phải là mồ côi cha mẹ sao, khổ thân cô thạt đây, haizz- Hắn ta nhấn mạnh từng chữ.
- Anh quá đáng lắm, tôi nói r` chạy đi.
Tôi bỏ cả buổi học hôm đấy. Tôi cứ đi lang thang thẫn thờ như 1 con ngốc. R` bỗng nhiên sẫm chớp đùng đùng r` mưa, tôi bắt đầu sợ, trời xế chiều, những hình ảnh ngày hôm đó lại hiện về. Tôi khóc…khóc….và khóc…..
Chap 8: NO3 –Huỳnh Anh xuất hiện.
-------Quá khứ: 10 năm về trc’--------
Lúc đó tôi chỉ 6 tuổi, hồn nhiên, vui tươi trong sự dạy dỗ của bố mẹ. Hôm đó, bố mẹ tôi và dượng của tôi đi làm về muộn, k giống như TV ngoan ngoãn ở trong nhà đợi, tôi nhật định phải ra trc’ cổng chờ. Hôm đó trời cũng xế chiều và mưa tầm tả cùng với sấm chớp như thế. Tôi cầm dù kiên nhẫn đứng đợi họ về. Thấp thoáng thấy chiếc xe ô tô của họ từ phía xa, tôi đã reo lên:
- Bố mẹ kìa, dì ơi họ về r`- Tôi vui mừng khôn xiết.
R` bỗng nhiên từ đâu, 1 chiếc xe tải đi ngược chiều lao tới, đâm phải chiếc xe của họ làm xe bị lật và…….
- Ba mẹ ơi, tôi hét lên và lao qua dg`(hên lúc đó k có xe). Lúc đó cả TV và dì cùng chạy ra.
- huhu ba mẹ ơi, ba mẹ bị làm sao thế này, tỉnh dậy đi. Asaaaaaaaaa dì ơi, máu…máu dì ơi. Híc híc- tôi nấc lên.
Tiếng tôi hét thật to và vang lên mãi tận trời xanh. Tôi theo xe cứu thương đến bệnh viện. Tôi vẫn khóc, khóc hết nước mắt r` vẫn xụt xịt. Họ đưa 3 ng cô 3 p` nào đó. Chờ 1 lúc cả 3 ng ra nhưng trên ng họ phủ 1 chiếc khăn màu trắng.
- Tôi rất tiếc, nhưng chúng tôi đã cố gắng hết sức, chúng tôi k thể làm j hơn.
- Họ…họ…họ đã…chết ư?- tôi nấc lên.
- Anh chị ơi, chồng ơi- Dì khóc
- K đc, ba mẹ là của cháu, họ còn sống, họ chưa chết đâu- tôi gào thét trong khi TV thì chỉ biết thút thít…
-----------Trở về hiện tại------------
Đầu óc tôi quay cuồng, mắt lảo đảo. Trời vẫn mưa to. Tôi khóc, khóc và khóc rất nhiều. Ngồi gục bên 2 cái cây, tôi thút thít.
- Tại sao, tại sao 2 ng lại bỏ con mà đi.- Tôi buồn đến nỗi bao nhiêu nc’ mắt cứ tuôn ra mất.
- Ê, cô em, làm j mà khổ thân thế này, ngồi 1 mình ở đây, k sợ à, đi chơi với bon anh đi.
- Tránh ra, mấy ng đi hết đi- Tôi hét
- Chà, trông cô em xinh thế mày mà sao dữ thế, thôi đi với bọn anh 1 lát thôi.
Nói rồi bọn họ cứ đụng vào ng tôi, nắm tay tôi lôi đi.
- Bỏ tôi ra -tôi quát.
- Không đời nào đâu cô em ạ.
Tôi giằng co, vật vờ với đám ng này 1 lúc thì cũng mệt lử, đến lúc tưởng chừng như kết thúc thì ở đâu 1 anh chàng xuất hiện. Nắm lấy tay tôi giật lại, đặt tôi ngồi xuống r ` tay k chiến đấu với bọn họ. Anh ta có vẻ rấ giỏi võ, k thua kém j tôi. Một lúc sau thì anh ta đã thắng, bọn kia co giò chạy.
- Cô k sao chứ- Anh ta hỏi.
- Sao nhìn anh quen thế nhỉ, hình như tôi gặp anh ở đâu r` thì phải- Tôi thắc mắc.
- Chào NO1, tôi là NO3 Huỳnh Anh đây – Anh ta cười, 1 nụ cười siếu đẹp trai.
- À ừ nhớ r`.
- Mà cô làm j ở đây, k về nhà sao?
- Thì tôi đag trên dg` về mà(thật ra là bị lạc dg`)
- Cô có sao k, hay để tôi đưa cô về nhé.
- Cảm ơn, tôi k sao, tôi tự về đc, thôi anh về đi.
- K đc, để cô thế này làm sao tôi yên tâm đc chứ.
- Mặc kệ tôi, anh cứ về đi, anh mà còn thế là tôi sẽ giận đấy.
- Ừ, thế thôi tôi về. Bye cô nhá.
Anh ta lặng lẽ bỏ về. Còn mình tôi lang thang khắp các con dg`. Đầu óc tôi quay cuồng, lảo đảo. R` tôi ngất đi giữa con đường hoang vắng k 1 bóng ng.




1504Truy cập:1/1/684
truyen teen, truyen tieu thuyetHỗ Trợ
U-ON

truyen teen, truyen tieu thuyetEmail:minhpromaster97@ gmail.com